9h sáng và không khí vẫn se se lạnh, mùa noel mới lại đến, dù không rõ rệt như miền Bắc nhưng cũng đủ khiến da thịt khẻ rùng nhẹ theo mỗi cơn gió đông mát lạnh,khiếm ta cứ muốn rút mãi trong lớp chăn ấm áp, cũng khá lâu rồi nhỉ kể từ ngày...đó." mình chưa gặp lại người đó lần nào nữa"....
*************************
một buổi sáng ấm ánh nắng ban mai, những đợt sóng ánh sáng song song đổ rực xuống mang sức sống đến cho những sinh thể sống đang bắt đầu 1 ngày mới đầy bận rộn và tất tả của đất Sài thành. trong 1 quán cafê đậm phong cách Pháp với lối bày trí cũng rất ư Pháp , những ly cappuchino hay latte thơm lừng kèm them buổi điểm tâm là những chiếc bánh tiramisu hay cheesecake đầy năng lượng cho 1 ngày làm việc mới.đệm thêm vào đó là những bài tình ca Pháp ngọt ngào, tuy không biết chính xác nội dung nhưng tôi nghĩ đó là tình ca.những bài hát về tình yêu thường đc cảm nhận tùy theo cảm xúc của người nghe, và với tôi lúc này nó là những gia điệu buồn................
Một người khách bước vào quán,nhìn quanh quán rồi chọn 1 cái bàn đơn khuất sau những nhánh hoa ti gôn tím, và gọi một ly especial nóng ,'ánh nhìn rất hút' tôi thầm nghĩ khi quay trở vào đặt món.
……..Khi món uống đc dọn lên vị khách ấy cũng ngước lên và "tặng" cho tôi 1 nụ cười giống như nắng buổi sớm , rất ấm,tôi cũng cười đáp lại và trở về vị trí đứng của mình, nơi có thể quan sát hết thảy cái quán cafê này,và dường như (tôi cảm thấy) có ánh mắt dõi theo tôi nhưng tôi ko chắc và cũng không giám tìm hiểu…hôm đó chỉ một mìh tôi làm phục vụ ca sáng vì hai anh chị làm cùng tôi đều bận ko đi làm đc,nhưng cũng may là quán vắng và tôi có thể xoay sỡ được …tôi đứng 1 mình giữa 1 khung cảnh có thể nói rất dễ làm người ta mơ tưởng và muốn được mơ màng ngồi với “một ai đó”…….tôi đánh 1 vòng mắt nhìn xung quanh ,lưu lại lâu hơn nơi ánh nhìn đầy lôi kéo kia…… những giọt thời gian vẫn đều đều tan ra trên nền nhạc Pháp và hương vị especial đúng như cái tên của nó rất lạ và đặc biệt…
mọi chuyện cũng rất bình thường diễn ra trên nền nhạc của những bài tình ca cho đến khi sau 1 thoáng nhìn quanh các bàn tôi lại vô tình hướng về bàn của vị khách nọ,ngạc nhiên nhìn thấy những giọt nước lăn tròn trên má của vị khách buổi sớm, rồi sau đó vừa khó xử vừa lúng túng khi ánh mắt đã hoen đỏ đó và đôi mắt tò mò lẫn ko hiểu gì của tôi chạm nhau,1s, 2s rồi chừng 30s sau tôi mới dứt mắt khỏi đôi mắt đó và quay sang hướng khác nhưng tôi biết đôi mắt đó vẫn đang chăm chú nhìn tôi….tôi bước vội vào trong nơi quầy pha chế,rất khó tả cái cảm giác là lạ lúc đó, tim tôi chắc lúc đó có đập nhanh hơn….tôi quay trở ra với lọ khăn giấy trên tay, những mảnh khăn mịn nhẹ đc xếp thành hình tam giác xắp xem kẽ về hai phía cứ như những dãy núi nhiều lớp đc để trong 1 cái lọ bằng mây rất tinh xảo.vị khách nọ ngước lên nhìn tôi khi thấy tôi đang tiến đến gần.tôi đặt lọ khăn giấy xuống bàn cố mĩm cười ko nhìn vào mắt vị khách rồi tôi quay bước đi nhưng chừng 1 bước thì tôi bị kéo lại bởi …chính tôi ,không biết cái gì đã sai khiến tôi quay lại hỏi vị khách đó có muốn dùng 1 tách trà nóng ko…..lại một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt đó,nó vẫn ấm thứ ánh sáng buổi sớm dù không như lúc mới vào quán, nó có đôi chúc hiu quạnh ….”cám ơn cậu” “không có chi ạ” và tôi lại bước vào quầy và trở ra với tách trà nóng trên tay…..hy vọng nó có thể làm ấm lòng hơn 1 chút……………
********************
cũng đến lúc tôi phải từ bỏ lớp chăn ấm áp và bắt đầu 1 ngày mới ở ngoài kia,một nơi lạnh lẽo với mọi ý nghĩa của tính từ này, tôi cũng chẵn mong đợi gì nhiều cho ngày hôm nay............................................... ............................
một ngày chủ nhật, có thể nói là khôg đc vui với tôi, còn tại sao thì….tôi ko muốn nói
tắt máy điện thoại một mình đi lang thang cái thành phố nhiều hối hả này, tôi muốn ở 1 mình, chắc tôi tôn sùng sự cô độc….nhưng đương nhiên tôi cũng thích vui vầy bên gia đình bạn bè…nhưng bây h tôi thích dành thơi gian cho bản thân mình nhiều hơn,tôi biết sẽ đến lúc tôi sẽ phải từ bỏ cái sở thích khác người đó( bạn biết là khi nào mà) nhưng tôi hy vọng “cái thứ” làm tôi phải thay đổi trong tương lai này sẽ ko làm tôi thất vọng vì “cái thứ” đó mà tôi phải bỏ đi cái thích kì quặc của mình…………..
đi xem phim 1 mình, tôi thích vậy khi tôi cảm thấy chán ! và lần này cũng vậy, "sóng thần ở Haeundae",nghe nói bộ phim Hàn này rất đáng để xem……………………
rạp hôm nay khá đông , và tôi chọn 1 chổ ngồi cách xa những đôi bạn hay nhóm bạn đi cùng nhau nhưng cũng là 1 chổ khá tốt để xem.ghế K8………………………………..
ánh đèn vụt tắt, và mọi thứ xung quanh trở nên mờ tối đi,có lẽ đó cũng là một trong những lý do tôi thík đến rạp xem phim, sẽ ko ai chú ý đến tôi hay thấy tôi vì 1 phần họ phải lo chú ý lên màn ảnh rộng, một phần vì cái khung cảnh lờ mờ tối này…và họ cũng sẽ không biết tôi chỉ có một mình….ko biết tại sao tôi không thích để người khác thấy khi tôi chỉ có 1 mình, ko có 1 người nào đó cạnh bên…..tôi thấy mình thật phức tạp và khó hiểu,tôi đôi lúc cũng chả hiểu mình nữa………….
xem đc 1 đoạn thì có 1 vài người nũa vào rạp và chổ ngồi phía bên tay trái và bên trên tôi đc lắp đầy, nhưng tôi cũng chả để ý,tôi không thík xem phim mà vào trễ,như vậy thà tôi sẽ bỏ vé đó và xem vào suất sau,tôi ko thík bỏ lỡ cái gì mà tôi có khả năng ko bỏ lỡ…vì tôi đã từng đánh mất nhiều cơ hội rồi và tôi ko muốn ngay cả cái viêc đơn giản là xem trọn 1 bộ phim như vầy mà mình cũng không thể làm đc
không chỉ có những kĩ xảo hiện đại, bộ phim là những mảnh cuộc sống của con người làng Haeundae, những con người bình thường thôi nhưng vĩ nhân cũng từng là 1 người bình thường mà. không biết là bất hạnh hay là 1 cơ hội để họ nhìn nhận lại những chuyện đã xãy ra trong quá khứ để rồi cảm thấy ân hận hối tiếc hay giải tỏa đc tất cả những nghi ngờ trong cuộc sống......một cặp đôi mới gặp thật vui nhộn giữa 1 cô gái thành phố hiện đại và anh chàng cứu hộ "hoàng tử biển khơi", 1 cô gái trẻ vừa mất cha vài năm trc và 1 anh chàng luôn hết lòng giúp đỡ cô nhưng hóa ra là người vô tình gây ra cái chết của cha cô gái, 1 gia đình nhà khoa học sóng thần nhưng giờ đã chia tay và người vợ vừa trở về sau nhiều năm sinh sống ở nước ngoài cùng cô con gái chỉ kêu ông là "chú".1 tên lưu manh dỡm và người mẹ già hiền lành thương con (tôi nghĩ bạn nên 1 lần xem bộ phim này )...........cuộc sống tưởng yên bình nhưng thật ra luôn có nhiều sóng gió, khi mâu thuẫn lên đến cùng cực thì phải đc giải quyết nếu ko sẽ ko bao giờ giải tỏa đc.............. kết thúc phim rất xúc động và buồn nhưng khơi gợi lên nhiều niềm hy vọng mới........tôi khóc thật sự khóc,tôi khô nấc lên nghẹn ngào như các cô gái hay bật thành tiếng, đôi mắt tôi vẫn dán vào màn ảnh, ko có gì từ tôi chuyển động ngoại trừ những giọt ấm nóng đang lăn trên má..............ít khi nào tôi rơi nước mắt nhưng thật là lần này vừa ko vui vừa xem ngay bộ phim này nên cứ làm 1 tràn cho thoải mái.................................."cậu lau nước mắt đi " tôi giật thót mình vì giọng nói đó , tôi quay sang người đang chìa ra 1 chiếc khăn mù xoa trắng nhẹ nhàng, tôi thúc thít cằm lấy chiếc khăn lau đi những giọt nước mặn chát nay đã chảy đến miệng và cố ko khóc nữa "cám ơn" tôi nói nhỏ, " tôi bảo cậu lau nước mắt chứ ko bảo cậu ngừng khóc, cậu cứ thoải mái cho ra những gì buồn phiền đi, giữ lâu quá kô tốt đâu" thế rồi tôi tiếp tục ức lên và lần này là thành những tiếng nức nỡ nho nhỏ.............nhưng tôi đang cảm thấy rất vui, 1 cơ hội mới đến với tôi chăng?...........................
" cậu có cần 1 ly trà nóng ko?" nụ cười ấy lại nở trên khuôn mặt của vị khách buổi sớm nọ, chúng tôi đã ra khỏi rạp chiếu và đang đi trên 1 con đường nhỏ dẫn ra bãi đổ xe tôi cười thật tươi "uhm đc nếu tôi đc mời" ,
rất sẵn lòng! xem như cảm ơn cậu lần trc vậy"
đã cảm ơn rồi mà"
"uhm? có sao?"
" thì bức tranh vẽ tôi lần trc đấy"
"à, vậy à, nếu vậy thì tôi phải cảm ơn cậu nữa rồi vì đã làm người mẫu cho tôi và.....cho tôi cảm hứng trở lại"
vị khách buổi sớm (tôi thík gọi như vậy) ngượng ngùng và chút lúng túng khi nói đến đó
" thế...cậu còn giữ nó ở nhà chứ hay đã vui tay đem đi gói hém thứ gì rồi"-cả hai chúng tôi cùng cười
"kô tôi ko có để nó ở nhà và chưa bao giờ để ở nhà tôi"
"vậy à...." có thoáng chút cảm xúc gì đó trên gương mặt người nói ,có lẽ là buồn chăng
" uhm...vì...tôi...tôi" tôi lấy cái ví của mình ra và lôi ra 1 mẫu giấy A4 đc xếp lại làm 4 ,trên đó là hình ảnh của 1 cậu thành niên đứng ở nơi như 1 khu vườn hoa tuyệt đẹp, xen lẫn là những bộ bàn ghế uống trà, đôi mắt cậu nhìn xa xăm và có chút lơ đãng với cuộc sống này..........
đấy là tôi dưới ngòi bút chì phát họa của vị khách mà tôi tình cờ gặp trong buổi sáng mấy tuần trước và giờ thì vị khách đó đang đứng trước mặt tôi đây! ..." vì tôi luôn giữ nó bên mình.à.... tôi cũng biết là gắp như vậy nó sẽ ko còn đẹp nữa nhưng tôi có cảm giác sẽ mất nó...nên.....tôi luôn giữ nó ở trong ví" đến lược tôi lúng túng........
"vậy à...đưa tôi xem nào...uhm...ko sao đâu, tôi có thể vẽ 1 bức khác cho cậu, nhưng nếu muốn nó thật hoàn hảo thì cần thời gian lâu đấy...ko biết cậu có thì giờ để làm mẫu cho tôi kô...........?
" uhm....vậy thù lao của tôi như thế nào?" tôi làm bộ mặt lém lĩnh "nhìn họa sĩ riêng của tôi" trong tương lai.....
"vậy... cậu muốn tôi trả cậu cái gì" thay gì hỏi trả bao nhiêu đằng này lại hỏi trả cái gì, đúng là tôi đã bị nhìn thấu rồi
"......uhm........nhiều nhiều chầu trà nóng nhé, sẽ rất thích hợp trong khí trời se lạnh này, nó làm ta cảm thấy ấm lòng hơn"
" cứ vậy đi nhé " 1 lời chấp nhận nhanh tức khắc đc kí kết. " vậy h chúng ta đi dc chưa, tôi biết 1 quán trà đạo rất hay gần đây"
" uhm...chúng ta đi thôi"
sẽ rất hạnh phúc khi có 1 ai đó kề bên đưa cho bạn 1 chiếc khăn khi bạn ko thể kềm đc nước mắt, tôi cũng vậy, mong rằng"người" lần này khiến tôi ko thích cô đơn nữa sẽ luôn kề bên tôi và nói "này lau nước mắt đi ,có muốn một ly trà nóng kô............"
"uhm, cảm ơn".............vì trà nóng sẽ khiến bạn thật sự ấm lòng trong mùa đông giá lạnh này......................
>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>
gió đông cứ tiếp tục mang cái giá lạnh đến từng ngóc nghách của phố phường, làm da thịt ta rát buốt, cứ mỗi lần khẻ rung lên vì lạnh là lại càng giữ chặt hơn tách trà nóng trong vòng tay........vì tôi biết hơi ấm đó có thể làm tan đi những gì lạnh lẻo nhất trên thế gian này......................
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
17:48:25 Thứ tư, 09/12/09
| 3 Bình luận
| 45 Lượt xem