Nhìn lại 1 năm và nhìn lại cả 16 năm…chính xác hơn là từ lúc biết suy nghĩ là 3 năm thôi… Mất đi nhìu thứ mà đáng lẽ ra nó pải thuộc về mình… Có những hiểu lầm chẳng bao giờ đc sáng tỏ khi mà con người ta k cần đến 1 người vô dụng – ngu ngốc - như mình… Đúng…bản thân là như thế….nên dù cho người ta có chửi hay có nói gì thì cứ nói thôi…. Vì bây giờ…chả còn gì nữa rồi…lại số 0 Con người sống – tồn tại – thay đổi...giống như 1 quy luật… Quy luật mà dù cho con người ta có mún trốn chạy cũng k đc… Thay đổi…mất dần đi sự yêu thương là cả sự đau đớn dằng xé…cộng thêm cả sự sỉ vả nhục nhã của người đời… Những ánh mắt ko thân thiện…những lời bàn luận chua chát…ừa…thì bản thân mình là thế mà… Vết bẩn cộng thêm sự nhem nhuốc…đã khiến cho mọi người dần xa lánh… Cái gì khi bắt đầu cũng đẹp – cũng tốt…nhưng do sự tuần hoàn của thời gian xoay vòng…mọi thứ đã bị bào mòn – bạc màu … Cũng giống như con người ta sống dù cho có mất đi 1 người thì vẫn vui vẻ và hưởng trọn hp…vì họ nhận ra rằng…thứ mất đi đối với họ chỉ bé nhỏ như hạt cát trong sa mạc…
13:42:22 Thứ ba, 23/02/10
| 4 Bình luận
| 46 Lượt xem
|
Ích kỉ lắm ... Ko có thói qen tha thứ cho nhữg người từg làm tổn thươg mìh! .. -> link -> link
Danh sách bạn bè
|