Có những lúc tôi thật buồn k biết nên bắt đầu từ đâu. Tâm sự vs ai, bày tỏ với ai để rồi chính tôi cũng bị xiết ngạt trong đống hỗn độn đó. Mọi thứ như sụp xuống vai tôi - Tối om và nặng nề! Tôi k biết kết thúc như thế nào. Nhiều lúc tôi tự mỉm cười, xua tay bảo : " Có bao h bắt đầu để ngày hôm nay kết thúc " rồi im cười như một đứa bệnh. Tôi k biết lúc đó tôi vui hay buồn nhưn lúc đó trong tôi trống vắng. Tôi sợ cảm giác đó vô cùng.
Tôi sợ thời gian. Sợ thời gian trôi đi k chờ đợi ai. Thời gian k dừng lại dù chỉ 1s thôi. Tôi k đuổi kịp ai cả, kể cả cái bóng của mình.
Tôi đã sai! Sai nhiều lắm. Quá khứ - Tôi là 1 đứa hoàn toàn k ra gì. Tôi hư hỏng. Chính những cuộc chơi vô bổ đánh đổi cả tương lai, bây giờ nó càng tồi tệ. Ngày xưa tôi hư - Tôi có thể tha thứ cho mình vì tôi nông nổi. Còn bây giờ, tôi đủ thông minh để hiểu và suy nghĩ được rồi. Sao tôi còn bước chân vào đó nó nữa? Tôi lại Sai!. Tôi lại đánh rơi tương lai của mình 1 lần nữa. Và k biết tương lai tôi sẽ ra sao !.
Lúc này tôi thật sự gục ngã, tôi im lặng, tránh mặt tất cả. Những người thân yêu xót xa khi thấy tôi quá dại khờ, sốc nổi. Những lúc tôi thấy trống rỗng, tự cô lập chính mình. Tôi hiểu, tôi đã làm tổn thương những người thật sự thương tôi, những người bạn tốt của riêng tôi. Nhưng biết làm sao? Tôi là thế! Tôi ngang tàn - bướng bỉnh. Tôi k làm trái mình được, k muốn sống thật với ai.
Tôi cố im lặng trong màn đêm. K dám bật lên tiếng khóc. Thật sự rất đau khổ , nhưng tại sao vẫn cố gắng che dấu. Tôi đang căng thẳng và dường như muốn ngã ngụy. Tôi thật sự k muốn rời bỏ yêu thương. Nhưng cũng ko có can đảm để nhận nó.
Mỉm cười 10 lần , cố giấu nỗi đau
Phải làm sao mới đúng?.
Có ai đó đang nghĩ ... tôi đang rất hạnh phúc.
Nhưng tại sao đến bản thân tôi cũng mập mờ khi cảm nhận điều đó.
Bởi thật ra chẳng 1 người nào hiểu được tôi .
Họ có cho rằng tôi đang giả dối ko ???.
Tại sao tôi quá cứng đầu khi muốn với tới cái tình yêu ko kêt quả đó
Mệt mỏi quá ... !!!
Tiếp tục tiếp tục hay dừng lại dừng lai ...
Đầu óc mệt nhoài
Tâm trạng đan xen
Từ từ nằm xuống , từ từ cảm nhận cái cảm giác trông trải trong tâm hồn
Cố gắng tìm 1 nơi k co sự lo lắng để nép vào ....
Tôi mất niềm tin quá nhiều vào cuộc sống này. Những thứ ông trời mang cho tôi nhưng lại lấy đi 1 cách tàn nhẫn - gia đình nhỏ bé của tôi, những người bạn thân yêu nhất lừa dối tôi, người yêu thân thương phản bội tôi. Giờ tôi dám tin ai đây???. Tại sao tôi không có được hạnh phúc như những người khác ?, trong tôi mang đầy buồn bã và đau khổ.
Tôi làm thế là tôi sai hay tôi đúng? Có lúc tôi muốn khép lại những đau buồn và quá khứ đau đớn xót xa. Khép nó lại và không khóc nữa để mở ra những điều mới mẻ nhất, những điều tốt đẹp nhất. Nhưng tôi... không làm được. Tôi cứ ôm chầm lấy quá khứ, tôi cứ dại khờ và cố chấp. Bước mãi trên con đường làm tôi đau. Tôi cứ lao đầu vào những thứ không tốt cho tôi. Tôi cứ mãi rong chơi, tôi không có nghị lực.
TÔI LẠI SAI !!!