Một ngày trôi qua bình yên, ko sóng gió, ko đấu tranh với chính tâm trạng của bản thân......... Tôi là tôi.............. Thời tiết đẹp và quang đãng sau chuỗi ngày mưa buồn hắt hiu, lạnh lẽo và cô đơn trong tuyệt vọng................... Bên khung cửa sổ le lói đâu đây vài tia nắng, từng giọt nắng dường như đang nhảy múa trước mắt tôi..... Dậy đi nào chàng khờ ơi!.... Ấm áp và thơm mùi nắng mới........... nắng của hy vọng chăng? Tôi đã cảm nhận được rồi nàng Nắng à! Trái tim non bừng tỉnh giấc chớp chớp qua đôi hàng mi cong vút..... Vết thương kia đã tạm " Bớt nhói đau "........... Sau cơn mê dài u tối.........Cặp mắt kia vẫn mơ hồ, mộng mị về 1 thứ ko có thật, xa vời, cũng đã dần nhận ra tia nắng xuân ấp áp....... Thế là 1 đêm nữa lại trôi qua: Nụ cười ấy đã trở lại, cười...............nụ cười thật rạng rỡ, thật vô tư và sáng trong trên đôi môi héo úa!.......... Cảm ơn ng đã mang nụ cười đó cho tôi.......Cảm ơn nhiều lắm ! 9h30p sáng, một mình dạo quanh con đường xưa, góc phố xưa nơi đã quá đỗi quen thuộc giờ đây sao thật xa lạ........ Chợt ùa về cảm xúc ơi !!! Nỗi nhớ ơi!!! Tôi nhẹ nhàng ngồi một mình bên quán ven đường, nhấp 1 ly trà gừng nóng thơm thơm...... Nghĩ suy về 1 chặng đường, nghĩ suy về cuộc đời và biết đâu đó trong đó có " Giấc mơ Tôi"....... Chốc chốc thoảng nhẹ cơn gió lạ, máu nắng lạ xen lẫn cảm xúc bất chợt ko gọi tên....... Tôi yêu cảm giác này, một mình ngồi ngắm dòng người lướt qua thật nhanh, hối hả và bộn bề............ Sắp tết thật rồi, tết lại đến với muôn nhà, thật nhiều niềm vui và hp. Đâu đó râm ran tiếng trẻ thơ với muôn lời chúc phúc, và có thể bà chúa xuân trong chuyện cổ tích sẽ hiện ra với bao phép mầu........ Ước gì........... Ước chi bây giờ - Tôi tự hỏi tôi ơi hỡi gã khờ ngốc nghếch........ Sẽ ko có nhiều để nói, nếu Chính mình ko thoát ra khỏi " vòng xoáy " này..... Còn câu trả lời ư ? Xin cho V đc giữ nó trong lòng......... Thời gian sẽ là " Chiếc cầu nối mạch nguồn cảm xúc" sẽ là câu trả lời đối với ai biêt mong chờ và hy vọng...... Tôi đã thay đổi!
Bạn tôi vẫn mắng tôi.......... Mày bị điên à!............ thằng này thần kinh!.......... hay đại loại bố ơi bố...........bố cứ luyên thuyên........vớ vẩn.................! Tại sao tôi vẫn ko cảm nhận được tình cảm từ phía bạn bè tôi, người thân tôi - những người thương yêu tôi ? Tại sao...........và ................vì sao vậy ? Đã gần 3 tháng nay rồi, cái cảm giác quái ác cứ theo đuổi tôi hoài, lúc tỉnh - lúc say mà lòng tôi đâu có hay? Bề ngoài cười nhưng bên trong, nước mắt cứ xuôi dòng........từ trái tim buốt giá.............Vâng! nó đã đóng băng mất rồi........ Lý trí ở đâu ? hãy quay về đi - về với V ngày xưa, 1 chàng trai hòa đồng, vui tính......... Về đi thôi V! Đau.............! Giằng...................xé.....................phía tối nơi tâm hồn cô quạnh................ Buồn.............! Góc phố vắng bước chân......... Sầu..............! trái tim đã tan vỡ................ Ước mơ làm chi ........................Hy vọng làm chi...................tin vào điều chi.......................... Ko hiểu, ko nghe, ko thấy và ko cảm nhận đc nữa rồi............... Đừng....................! Đừng như thế tôi ơi.................. Yếu đuối chỉ làm ta thêm hèn nhát, tiếc nuối chỉ làm ta............ càng.................. Gục................Ngã.....................!!!!!!! mà thôi..........! 1 mình cảm nhận, 1 mình cố gắng, 1 mình bước nốt những bước dài trên con đường vắng tênh........... còn đâu nữa................1 thời.......................Còn đâu nữa............. 1 người .......................Bên ta! Quên.....................Cố quên.................dẫu biết khó................Niềm đau, sự yếu đuối và hèn nhát................ Mọi chuyện sẽ qua................ Cười.....................Hãy gượng cười....................tôi ơi.............. có những chuyện còn khó khăn hơn cơ mà ? Ko sao....................chẳng là chi hết........................ Dễ thôi mà...................... Tin........................hãy vững tin......................... tin vào 1 ngày mai....................... 1 ngày mai tươi sáng ngập ánh nắng mai............... Tôi yêu điều đó !
Ko biết đây là cảm xúc bột phát, hay sâu thẳm nơi con tim tù túng mà tôi lại viết lên những dòng này.... Mong sao cũng chỉ là nỗi buồn thoáng qua mà thôi :((
6h30 sáng!........ tôi co quắp trong chiếc chăn ấm áp, ngoài kia bình minh rồi ư? _Tôi tự hỏi mình! Mọi việc cứ như đảo lộn, quay cuồng trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống........ Vốn dĩ bon chen, phức tạp và đầy bộn bề lo toan.....tôi ko muốn quay về............... Tôi tưởng khi tôi có 1 công việc ổn định, 1 gia đình hạnh phúc nơi có ba mẹ và anh trai tôi như thế là quá đủ rồi............ Nhầm...............nhầm ..........nhầm hết V ah! Dở hơi quá đi mất! Đông đã sang lâu rồi nhưng bây giờ tôi mới cảm nhận được cái lạnh đó........ 1 cái lạnh khó tả, miên man sâu thẳm trong tâm hồn nơi con tim hóa đá..... Thời gian cứ trôi đi mãi, hờ hững, vô tình.......... Tôi như kẻ " Tội đồ " lang thang trong bóng tối, biết về đâu? Lại một lần nữa tôi lại khiến tôi thay đổi! Dẫu biết là khó khăn, nhưng tôi vẫn muốn tôi thay đổi............. Nụ cười kia sẽ khép lại..............hạnh phúc ơi khép lại............niềm vui trên khuôn mặt hân hoan ngày nào ơi xin khép lại......... Hãy quên đi V ah..............! Hạnh phúc đôi khi là đơn sơ, giản dị, mộc mạc mà thôi........... Nhưng đối với tôi hạnh phúc là 1 thứ gì đó quá xa vời và mong manh............Mong manh lắm ! Có thể hạnh phúc chưa mỉm cười với tôi chăng ? Hay phải chăng chúa trời đang thử thách đức tính kiên nhẫn và chịu đựng của tôi............ 1 chàng trai đa cảm! Vậy là đông đến thật rồi, lạnh.............lạnh..............lạnh lắm! Buốt giá nơi tâm hồn, một tâm hồn đơn điệu và non nớt.......... Đừng gục ngã lúc này...... Tôi ước tôi như trẻ lên 3 được hồn nhiên ca hát, với ánh mắt trẻ thơ sáng trong......... Nụ cười rất đỗi trìu mến, đôi tay bé xinh xinh, vận bộ đồ thật nhiều màu sắc, được vô tư, tung tăng chơi " Cút bắt trốn tìm " với tụi nhỏ hàng xóm.......... Ui...ui.... ! như thế thích lắm nhỉ? Trẻ con thật là sướng phải ko? Lúc khóc đc mọi người dỗ dành, vỗ về trong vòng tay yêu thương trìu mến...........Lúc đói đc cho măm măm nhiều món ngon nè: Nào bánh , nào kẹo, nào bột, nào sữa..........Ui ui.... nhiều lắm! hiiiiiiiiiiiii........ Còn lúc ngủ bé như thiên thần nhẹ nhàng trong lời ru ầu ơ của mẹ........ tôi thích điều đó ! Tỉnh lại nào giấc mơ của tôi ơi! giấc mơ chỉ là giấc mơ........... Hiện thực và tương lai điều mà tôi luôn vươn tới............ Cố gắng bước, cố gắng đứng vững........Sống và tồn tại để chứng minh mình ko phải là con số 0 tròn trĩnh!................ Khi một cánh cửa khép lại nó sẽ mở ra muôn vàn cánh cửa mới, biết đâu tôi sẽ tìm riêng cho mình 1 cánh cửa mang tên " Thành Công "................
Tôi ko biết phải nói sao, nói như thế nào...... tâm trạng ngổn ngang quá !
Viết chỉ để viết mà thôi !
Em là ai? Vậy là điều tôi ko mong đợi cũng đã đến.............. 1h sáng rồi ư? Đầu óc tôi quay cuồng trong 4 bức tường lạnh lẽo..........Tôi ko tin.................tôi ko tin điều đó là sự thật............. Đúng ! Cái gì đến dễ dàng rồi cũng ra đi nhẹ nhàng như vốn dĩ ............. Em đến bên đời tôi cũng thật tình cờ, thật giản dị và ngọt ngào............Cô bé " Chích Bông " dáng ng nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn và thánh thiện.........Đôi môi mềm và đáng iu......... Ngày sinh nhật của cô ấy cũng là cái mốc để tôi nói lời yêu................Tôi nhớ lắm ! iu nhiều lắm !........... Thời gian cứ trôi, cứ lặng lẽ như thầy " Phù thủy " vô tình cướp mất những tháng năm hp kia, tôi mong nó trở lại............ Muộn rồi ư? tôi ko tin..............tôi ko tin............. Trong thời gian qua tôi biết tôi là 1 ng ít thể hiện tình cảm ra ngoài, nhưng tôi vẫn biết, tôi là ai? và tôi đang làm gì?.... Tình yêu tôi dành cho em là " Sự thật " chân thành, và mộc mạc cũng như em vậy P à! Em giản dị, nhẹ nhàng và đằm thắm......... Chính vì điều đó khiến tôi yêu em................ Phải nói sao nhỉ? cũng thật lạ lùng phải ko P, chúng ta ở 2 thế giới, 2 phương trời vậy mà lại yêu nhau? Dù quãng thời gian đó ngắn ngủi thôi nhưng anh vô cùng hp........... Ở bên em anh thấy mình nhỏ bé, mong manh.............. Anh thích đc làm cho em vui, thích làm em cười, và anh thích nhất ngắm đôi mắt em, cử chỉ của em " Chích Bông " à! Anh sẽ nhớ mãi những phút giây đó, và anh mong sao, em cũng luôn hp nghe em.................! Nếu mà cho anh viết, chắc anh sẽ viết mãi viết mãi, viết nhiều và luyên thuyên mất.................... Em cảm nhận rõ nhất mà ! Hãy hp và chứng minh cho anh thấy em mạnh mẽ, tự tin và hp em nhé !
Vâng! Vậy là tôi đã làm cái nghề gõ đầu trẻ theo cách nói của các " Cụ " 2 năm rùi đó...... Cái nghề " Bạc bẽo " đưa khách sang sông rồi khi trở về bến bờ xưa........Người xưa đã quên " người lái đò hôm nào".. Và chính tôi cũng vậy! Nhắc lại chuyện xưa, mà kỉ niệm trong tôi chợt " ùa về dào dạt ", cái tuổi ô mai cắp sách tới trường, vô tư hồn nhiên biết mấy...... Mới thế thôi mà đã 16 năm rồi đấy nhỉ, tôi vẫn nhớ cái ngày đầu tiên tới trường, đôi bàn chân nhỏ xíu, chập chững bước trên con đường mòn đầy cát.......Dáng dấp người cô thân thương, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc nhỏ bé dắt tôi vào lớp học....Cảm xúc nghẹn lời, ánh mắt thân thương trìu mến, cử chỉ nhẹ nhàng của cô năm nào....... Giờ này cô ở đâu? Tôi ko biết cô còn nhớ tới khuôn mặt, ánh mắt ngây ngô ngày nào của cậu bé Vinh nữa ko? Nhưng tôi biết trong lòng tôi vẫn luôn khắc sâu bóng hình của cô - người tôi kính trọng nhất!
Rồi cứ thế, thời gian cứ trôi, lớp 1, lớp 2, lớp 3 rồi rời ghế nhà trường........Từng thầy, từng cô chắp cánh cho giấc mơ "con" còn dang dở... 20-11 là ngày thiêng liêng, ngày vinh danh những nhà giáo, người thầy, người cô đáng kính....Vậy mà tôi vẫn ngồi đây, bên căn phòng trống, lạnh lẽo với bàn làm việc còn bộn bề sổ sách. E chưa về thăm cô được cô ơi!...Em thật hổ thẹn với cô, với chính em cô ạh........... Em đã tự nhủ với lòng mình, cô hãy tin em, cậu học trò " Hư " của cô ngày nào rồi sẽ thành đạt, em sẽ quay về thăm cô...Chắc chắn giờ phút đó sẽ ko xa nữa đâu cô ạh... Cô sẽ tự hào biết mấy, cậu học trò ngỗ nghịch, bướng bỉnh và đáng ghét ngày nào giờ này cũng là 1 người thầy giáo.... Tuy cùng nghề nhưng ở 1 lĩnh vực khác nhau, em bây giờ đã hiểu, tâm huyết là gì ? Mỗi giờ giảng, mỗi lời nói hay đơn giản chỉ là 1 cử chỉ nhỏ thôi... Cũng đều có ảnh hưởng tới học trò của mình - những người cảm nhận nó sâu sắc nhất! Cảm giác đó đc nhân đôi, khi em nhận đc những lãng hoa tươi thắm từ những học trò đáng yêu của mình cô ah.... Thế mà em suýt bật khóc, cứ như cậu bé ngày nào....... e ko sợ đau, ko sợ bị đánh đòn mà chỉ sợ cô buồn mỗi khi em ko nghe lời cô vậy! Bật khóc vì hạnh phúc, bật khóc vì ko kìm nén đc cảm xúc, bật khóc khi em nghĩ tới cô......... Lời kết cho đoạn " cảm xúc" này của em........ 20-11 năm nay là 1 ngày buồn, buồn vì em chưa về thăm cô đc - em ko gặp đc cô, còn vui vì em đã trưởng thành và ko làm cô thất vọng, vui vì những lãng hoa tươi thắm, và em vui vì trong trái tim em luôn có hình bóng cô - Cô giáo đáng kính của em! Em cảm ơn cô!
Chấp nhận và vượt qua. Cứ chìm ngập trong kỉ niệm rồi thì sao dứt ra được.
Quá khứ không phải để khóc, để gục ngã, không dành cho những con người yếu đuối luôn mang ra để hối hận hay day dứt.
Quá khứ là để nhớ, để trong tim, chôn chặt đáy lòng, để khi cần thì lôi ra gặm nhấm rồi sau đó lại quay về đối diện với hiện tại.
Nhớ rồi cất giữ. Giữ chứ không xóa.
Kỉ niệm là những mảnh ghép - yêu thương là những mảnh ghép.
Giữ để trái tim nguyên vẹn yêu thương
Giữ để lòng mình không còn bất cứ khoảng trống
...
Ngày ồn ào và đêm lặng lẽ
Mưa lạnh giá vànắng chói chang
Đông hoang tàn và hè rực rỡ
Niềm thương nhớ và nỗi quặn đau
Tiếng cười trong vắt và giọt nước mắt nghẹn ngào
Là khác nhau nhưng chẳng hề nghịch lý
Kí ức qua đi trở về với hiện tại
Vòng thời gian vẫn quay đều
Hôm nay nhìn lại hôm qua đã thành quá khứ
Ngày mai nhìn lại hôm nay thành dĩ vãng xưa
Nhưng chỉ thời khắc là đổi thay còn kí ức thì vẫn còn mãi
Nụ cười - tiếng khóc - Tất cả vẫn là thế, vẫn đẹp đẽ và trở thành những mảnh ghép không thể thiếu được trong bức tranh yêu thương
Yêu thương rời xa rồi yêu thương lại trở lại. Yêu thương tiếp yêu thương và ta sẽ sống mãi trong khoảng yêu thương đó.
Yêu thương – và - giữ chặt yêu thương
Để khi ngoảnh lại – ta biết trong đâu đó – quanh đây vẫn còn mãi nhịp đập của những trái tim yêu thương - hướng về nhau
Cuộc sống...ai mà chẳng có lúc vui lúc buồn..Khi vui ta cười , khi buồn ta khóc....
Sao ta không học cách mỉm cười để cuộc sống tốt đẹp hơn...học cách nhìn cuộc sống dưới 1 góc độ khác lung linh , nhiều màu sắc hơn ...
" Một ngày mới nắng lên , ta dang tay chào đón..." ... hãy thức dậy chào ngày sang bằng 1 nụ cười , ta sẽ thấy nhẹ nhàng hơn...
Sống , phải biết chấp nhận ...Sống đối diện với thực tế...Dù có thế nào đi chăng nữa...cuộc sống chẳng bao giờ êm ả .. ta luôn phải trải qua những bão tố , phong ba ... phãi đi trên những con đường chông gai , thử thách...chứ không phãi là những con đường trải đầy hoa hồng...Nhiều lúc ta đau lòng , ta buồn , ta khóc...Nhưng hãy học cách mỉm cười với cuộc sống này..học cách lớn dần , bật khóc , lau nước mắt , chấp nhận và quên nó đi...Cứ nghĩ rằng khóc là không tốt ...Trong lúc đau đớn nhất , nhưng không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt , mà cứ cố kìm nén trong lòng thì mới là không tốt...và trong cơn đau ấy , có thể ngả đầu vào đâu đó , thả cho nước mắt rơi mới là tuyệt....
Hãy để lòng nhẹ tênh...Không còn vương chút phiền muộn...Phải tự vực dậy sau cơn đau , đứng lên sau mỗi lần vấp ngã...
Tôi...học cách quên đi mọi đau đớn và học cách nhớ ...nhớ những hạnh phúc , nhớ những gì tốt đẹp nhất....!
hãy cứ mơ đi
cứ ảo tưởng đi để rồi lại gục ngã trên chính con đường mà mi đã chọn
cđ mi ko bjo có đc 1 hp thật sự đâu
hãy tin ta,ta ko hề nói dối mi bjo cả... h/p ko mỉm cười với mi!
mi nhớ lời nó nói ko? mới chỉ hôm qua thôi 1 con bé đã chỉ thẳng vào mặt mi mà nói:" mày đừng cười tao,rồi mày sẽ thấy. Mày khác gì tao đâu chẳng qua chưa tới cái thời điểm mày đánh mất tất cả mày bị mọi ng khinh rẻ như tao mà thôi"
mày hãy nghĩ lại đi
mày cười nhạo nó nhưng liệu có phải mày đang khóc cho chính bản thân mày ko?
1 đứa con gái ko ra gì...
mày còn nhớ chị 2 đã nói những gì với mày ko?
ngồi nghĩ mãi t cũng chẳng thể tìm đc lối thoát cho tao và cho mày nữa thôi thì chuyện gì đến sẽ đến
chấp nhận hiện thực và mỉm cười hp
hp of mày chỉ có vậy thôi Lan Anh ạ
đừng mơ nữa
đừng đòi hỏi nữa
hãy tỉnh lại đi..................
Tình hìh là hqa cô Thúy Nga mời gđ mìh đến nhà chơi nhà rộg vãi làm cứ như khu du lịch thế là bắt đầu hàh trìh tự sướg nhá ♥ ♥ ♥ ẢNH SLL xem mù con mắt lun )))))) ♥ ♥ ♥
Hế nồ các ty sau mấy năm biệt tík..ý nhầm ..mấy tuần chứ ...h mèo tái xuất giag hồ lại mạn fép post vài pic mới mog m.n sẽ ủg hộ :"> iu m.n lắm lằm lăm
Ảnh PTS nè - Design by Mèo Sharon >